Thursday, November 11, 2010

Hát Chèo: Vừa Nằm Vừa Kể - Hồi 01 / Ba Càng

Bác to hoạt động ban ngày,
Còn như bác nhỏ mầy mò ban đêm.
Tối trời cháu gái đưa cơm,
Vào trong chú dậy thơ hay mấy vần.
Rằng “vân úng trùng sơn, sơn úng mây”.
T. Lan hứng quá dịch ngay,
“Mây ôm núi, núi ôm mây” dạt dào.
Chú đây là núi đỉnh cao,
Cháu là mây mỏng uốn vào, uốn ra.
Nằm đây chú kể cho nghe,
“Gia đình kách mệnh” mới là anh em.
Đừng kêu, đừng dẫy om sòm,
Quanh đây mật thám lấp lom rình mò.
Chuyện này kín đáo “kuốc” phòng,
Lộ ra các chú Ba (Lê Quảng Ba), Hùng (Lê Thiết Hùng) thủ tiêu.
Bảy còn thút thít khóc dài,
T. Lan sửa lại “thơ hay” hợp tình.
“Sông trong” vẩn đục nọc hồng “giản đơn”.
Cháu về chưa được vài hôm,
Chú Thu thoắt đã nổi cơn nóng rồi.
Dựa vào núi Mác thở dài,
Ngắm nhìn con suối đã đời Lê Nin.
Chú phun thơ cóc hỏi thăm,
Gửi cho giấy bút học chăm đánh hoài.

Ba Càng. Oct 19, 2010.

Thằng "Đô" La "Bác" - Ba Càng

Bác Mao cùng với Bác Hồ,
Bác nào cũng né trèo cao bể đồ.
Bác Hồ nép vế Bác Mao,
Bác nào cũng tránh nhảy cao ế hàng.
Cặp kè hai bác chơi gian,
Bác nào cũng ớn chú Sam giở trò.
Bác Mao kẹp nách Bác Hồ,
Bác nào cũng hãi chú “kia” lậy mình.
Chú sam quay quắt, hết hồn,
Một bầy “Bác Cháu” còn ôm khứa này.
Chú Sam xuống giá nào hay,
Một dàn “anh chị” đổi thay Bác Hồ.
Chú Sam nó hoạn bất ngờ,
Tập đoàn “Bác Cháu” què giò, gẫy tay.
Những thằng đang “diếm” Sam đầy,
Kể như đi đứt bao ngày chắt chiu.
Bác Hồ bén gót Bác Mao,
Bác nào cũng sợ thằng “Đô” ể mình.
Bác Mao run, Bác Hồ buồn,
Thằng “Đô” la sảng, bán buôn hết thời.
Chú Sam xuống gối, vái dài,
Bác Hồ hốc hác, Bác mao héo gầy.
Lại thêm cái mụ mày ngài,
“He lơ rỳ” cứ phây phây ép người.
Làm sao “chỉnh hướng” tức thời,
“Tập” tành, “Lý” luận kêu “giời” chưa xong.
“Thị Trường Kinh tế” lòng dzòng,
Hướng lên “Xã Hội” tiêu tùng chán ghê.

Ba Càng. Nov 04, 2010.

Đại Hội Cá Mập Kỳ XI - Ba càng

Trong hang thảo khấu họp nhau,
Lậy Nga rồi vái cả Tầu, kiếm ăn.
Lập ra cái Đảng lưu manh,
Cướp công Khởi Nghĩa toàn dân ngày nào.
Vào thành ra sức đề cao,
Bài Phong đả Thực ồn ào hại dân.
Thảm thương miền Bắc điêu linh,
Ép vô chinh chiến Đông Dương liên hồi.
Đảng làm thân phận tôi đòi,
Chiếm luôn Nam Bộ, mũi dùi tiến công.
Giặc Hồ lần nữa vào thành,
Khiến cho phường phố tanh bành, tan hoang.
Những thằng Bần Cố lên quan,
Từng bầy sâu mọt gian tham, làm giầu.
Bao nhiêu lớp trước, đợt sau,
Bây giờ là lũ ma đầu tới phiên.
Mười, Anh, Phiêu đứng bao dàn,
Để cho Mạnh, Dũng làm ăn bắt mồi.
Triết và Trọng chạy vòng ngoài,
Chia phe, kết cánh nuốt tươi Thị trường.
Tú bà, đĩ điếm già mồm.
“Tự hào Vô Sản” nêu cao Búa Liềm.
Công, Nông hấp hối phát điên,
Để cho Cá Mập rỉa trên sức người.
Đảng la cảnh giác tức thời,
“Hòa Bình diễn tiến” từ ngoài lấn vô.
Bên trong Đảng thối từ từ,
Xé dần đường lối, dẵm nhầu Mác Mao.
Rồi đây Đại Hội tầm phào,
Bi bô ăn nói, rêu rao tiến rồi.
Chồn lùi thì cũng vậy thôi,
“Đảng ta” đục rỗng Nước rồi còn đâu.
Rửa tiền như chớp cao trào,
Biết đâu thời thế lộn nhào, thủ thân.
Cờ Hoa “phản động” mà gần,
Còn như “nước lạ” láng giềng mà xa.
Cầu cho vững giá Đô La,
Tập đoàn Cá Mập hoan ca Thắng rồi.
“He lơ ry” ngó cười ruồi,
Bướng thì chị kẹp tơi bời đó em.

Ba Càng. Nov 01, 2010.

Khóc Hoài Chán Lắm - Ba Càng

Chết chồng đâu có lạ gì,
Khóc hoài, khóc mãi, khóc chi chẳng ngừng.
Đừng gây thảm kịch hãi hùng,
Hại cho con cháu, hãy ngừng bi ai.
Chủ chăn an ủi tuyệt vời,
Dân gian ngu dại cứ hay đoán mò.
Rằng chăn là chuyện nghiệp dư,
An ninh nghề gốc rình mò giáo dân.
Chủ chăn báo cáo rành rành,
Giáo dân quá khích bạo hành Công an.
Gây thêm rắc rối trị an,
Công trình cũng gặp đợi chờ khó khăn.
Dân đen sao lại cãi quan,
Bị đòn, bị bắt chẳng oan tí nào.
“Bóng ma ấn tượng” đây sao?
Nguyện xin Xã Hội ban ơn cứu người.
Nhân danh Bác, Đảng hai ngôi,
Ngôi Ba Nhà Nước giúp đời Amen.
“Hồng Binh” ta hãy “Kết Đoàn”,
Ăn chia xây dựng “giang san Cồn Dầu”.
“Thói đời” thì phải cùng nhau.
Tìm ra lợi nhuận hưởng mau kiếp này.

Ba Càng. Oct 28, 2010.

Đại Hội Cáo Chồn - Ba càng

Bauxite Tây Nguyên có ngại gì,
Ba Đình bùn đỏ mới thật nguy.
Rồng bay đục rỗng lòng Hà Nội,
Dung Quất xương còn hóc cổ kìa.
Vina còn vướng Shin thành đống,
Nợ xấu trùm mền, xông thuốc mê.
Hội Đại “Đảng ta” nhai giẻ rách,
Tiến lên xã hội quá chán phè.
Giả dụ “đường lên” còn có lối,
Vẫn còn tư bản đỏ cản kia.
Không lẽ đè nhau mà cứa cổ,
Để mong “chủ nghĩa” được ngo ngoe.
Tranh ghế, tranh phần khi Đại Hội,
Chồn vào thay Cáo phải ra đi.

Ba Càng. Oct 21, 2010.

Độc Lập Chui - Ba Càng

Đề cao độc lập nước ta,
Để cho “nước lạ” tự do tung hoành.
Hồ già chỉ có lỗ mồm,
Tự Do, Độc Lập quý hơn những gì.
Không gì bằng cái Củ Chi,
Vào hang Pắc Bó thụt thò chơi gian.
Gieo luôn Nọc Đỏ từng đêm,
Giao liên cháu gái đương nhiên lãnh bầu.
Thời nay giòng Đỏ hùa nhau,
Noi gương “Bác” cũng lậy Tầu kiếm ăn.
Ngàn năm mang ách cùm gông,
Trăm năm quốc nạn cờ hồng gây ra.

Ba Càng. Oct 15, 2010.

Vừa Đi Vừa Kể - Ba càng

T. Lan kể chuyện “Bác Hồ”,
Trong kỳ lễ đại chạy “show” liền liền.
Đoàn này vừa mới vô thăm,
Đội kia “ngả mũ” xăm xăm tiến vào.
Xác “Người” ướp đã quá lâu,
Phen này động lắm sắp teo cấp kỳ.
Cần bơm, bơm lẹ một khi,
Bơm Nga thì cũ, bơm Tầu chưa qua.
Tin đồn Nga đã tiến xa,
Có tầu vũ trụ cấy ra phôi trùng.
Thử vào chuột chết trên không,
Hơi đâu cần “Bác” trong lồng “Hóa Sinh”.
Tuy nhiên “Bác” vẫn góp công,
“Triển khai” cho Đảng kéo “phông Hát Chèo”.
Lê Nin thì đã lộn nhào,
Còn Mao thì cũng lao đao, dập dình.
NOBEL là ngọn Sóng Thần,
Hiểm nguy, cả đám Búa Liềm chắc tiêu.

Ba Càng. Oct 13, 2010.