Friday, November 12, 2010

Vương Học Dởm - Ba Càng

Vương “học giả” học dởm rồi,
Học Vương, học vãi, học hoài chẳng tiêu.
Gã Vương Hàn Lĩnh (1) hỗn hào,
Việt Nam là đất của Tầu đời Thanh (1885).
“Ai tai” chuyện rõ rành rành,
Pháp đưa Đồng Khánh trị vì nước Nam.
Bên Tầu dưới trướng Mãn Châu,
Cạo đầu, kết bím vái chầu vua Kim (Mãn Thanh).
Tới thời yêu nữ nổi lên,
Từ Hy Thái Hậu nắm đầu muôn dân.
Ấu Vương Quang Tự Tải Điềm,
Cũng là vua dởm thực quyền có đâu.
Hán nào mà bướng, cứng đầu,
“Phật Bà” (2) làm phép cho chầu Diêm Vương.
Khang (3), Lương (4) còn chạy cùng đường.
Làm sao Đại Hán dám chường mặt ra.
Còn như biển đảo quá xa (5),
Bản Văn Quốc Tế (6) ghi là đất Nam.
Học gì dốt nát, nói càn,
Phơi bầy bản chất “Bắc Triều” xâm lăng.

Ba Càng. Nov 12, 2010.


Ghi chú:
(1) Trung Cộng cử Vương Hàn Lĩnh đến Sài Gòn họp về Biển Đông hôm 11/11/2010 trong tư cách là một Học giả.
(2) Phật Bà biệt danh của Từ Hy.
(3) Khang Hữu Vi nhà cách mạng Trung Hoa.
(4) Lương Khải Siêu nhà cách mạng báo chí Trung Hoa.
(5) Trường Sa, Hoàng Sa.

(6) Văn Bản của Hòa Hội Quốc Tế tại San Francisco năm 1951.

Thursday, November 11, 2010

Tống Cổ "Bác" Đi - Ba Càng

Cháu ngoan yêu mến “Bác” Hồ,
Tại sao lén lút đem lùa “Bác” đi.
Còn như cái “Bác” Mao kìa,
Thì thôi tống cổ “Bác” đi cho rồi.
Thằng “Đô” tự cắt máu tay,
“Bác trên”, “Bác dưới” la mày giết tao!
Người người nhẩy loạn cào cào,
Mua vàng tích trữ, miệng trào máu ra.
Thằng “Đô” vẫn sẽ khật khừ,
Đồng “Nhân Dân Tệ”, “Tiền Hồ” tả tơi.
Đêm mơ đuổi “Bác” thì vui,
“Bác” mà ở lại thì xui cùng mình.

Ba Càng. Nov 09, 2010.

Thời Đại Giặc Hồ - Ba càng

Dân ta không được làm người,
Thì sao đứng thẳng đội trời Việt Nam.
Cúi đầu quy phục Bắc phương,
Làm sao đạp đất đứng trên xứ mình.
Đảng thì ăn cướp ngày đêm,
Có gì pháp luật, công bình ở đây.
Dân oan bị đánh thẳng tay,
Nói về Dân Chủ, bắt ngay bỏ tù.
Thời Hồ thời đại Cộng Nô,
Làm sao yêu nước, yêu người, yêu nhau.
Liên Sô Cộng đã lộn nhào,
Còn bầy Đại Hội “chợ chiều” bịp ai.

Ba Càng. Nov 08, 2010.

Ngoại Giao Lớn Lối - Ba càng

Ngoại giao chơi lạ chơi lùng,
Ép người không được đón mừng Nobel.
Dọa nhằng tham dự biết liền,
Dùng đòn kinh tế chặn ngang, đánh nhầu.
“Á hà” đòn độc phủ đầu,
Coi chừng “gậy đập lưng ông mấy hồi”.
Phương Tây trước vẫn nương tay,
Bây giờ bi “sốc” giở ngay ngón nghề.
“Welcome” thương mại kéo tay,
Để xem cho rõ rằng ai lỗ nhiều.
Ngoại giao hăm dọa ắt tiêu,
Chạm vào nọc của “giáo điều” Tây phương.
Tự do, độc lập đương nhiên,
Còn như Dân Chủ là đường chơi chung.
Thân danh cũng một đại cường,
Tại sao lại sợ họ Lưu quá chừng.
Ở tù mà vẫn ung dung,
Bên ngoài lớp lớp mà run mới kỳ.

Ba Càng. Nov 06, 2010.

Bò Lở Lưỡi - Ba càng

Lưỡi Bò “đã có vấn đề”,
Liếm quanh “quá độ” tứ bề bất an.
Chơi cha thiên hạ phô trương,
Xúi đàn em nấu hạt nhân loại tồi.
Đại Hàn, Nhật Bản kêu trời,
Đài Loan chạm nọc đứng ngồi không yên.
Asean cũng phát phiền,
Ngó qua bên Ấn Độ Dương khật khừ.
Triều Tiên chơi sảng lắm trò,
Chú ba hách láo cấm luồng thuyền bơi.
Phen này Mẽo phải ra tay,
Thả luôn cá mập vào chơi Đại hàn.
Một bầy cá đuối, cá kình,
Lại thêm cá sấu thình lình nổi lên.
Chú Ba hét toáng cả lên,
Diễn trò Hồ Quảng bằng mồm thị oai.
Từng đoàn thuyền gỗ dạt lùi,
Mặc cho cá mập thảnh thơi tung hoành.
Mẽo còn chơi ác rất khăm,
Xua luôn đàn cá vào vùng Biển Đông.
Nhật, Hàn, Đài được bổ gân,
Asean bớt nhức xương, mỏi người.
Lưỡi bò bị rạch tơi bời,
Sinh ra lở loét, nặng mùi, rát đau.
Chung quanh kẻ trước người sau,
Thi đua trang bị gươm dao giữ mình.
Mẽo thì “giúp đỡ” Hàn, Đài,
Nhật, Phi cùng với Asean từng người.
Gấu Nga ăn sống nuốt tươi,
Kilo cùng với Sukhoi bán nhiều.
“Đàn anh” giờ đã xanh mầu,
Gạ quay lại cảng Cam ranh lập lờ.
Rắn thần Ấn Độ bò ra,
Phùng mang huýt gió truyền nghề “ắc ê”.
Chú Ba phách lối lỗ nhiều,
Đại cường xúm lại “thank you” bán đồ.
Phen này Bò chắc lâm nguy,
Lở mồm, long móng có khi hết thời.

Ba Càng. Nov 04, 2010.

Hát Chèo: Vừa Nằm Vừa Kể - Hồi 03 / Ba càng

Già Thu tuy giận giao liên,
Bên mình sẵn có thuốc viên thử dùng.
Thuốc này chuyên trị mỏi gân,
Lại còn gia giảm chữa từng cơn đau.
Lam sơn chướng khí dãi dầu,
Trị luôn bách bệnh, bổ mau tuổi già.
Tần mần Thu cứ vào ra,
Thấp tha thấp thỏm như là “thần giao”.
Quả nhiên sáo huýt ba hồi,
Thu già cuống quýt ra ngoài cố ho.
Thang tre thả xuống suối khe,
Người đâu phơi phới mặt hoa ửng hồng.
Trái tim Thu đập phập phình,
Bề ngoài mặt lạnh như đồng lập nghiêm.
Giao liền luống cuống hỏi liền,
Ô hay chú đã giận hờn điều chi?
Già Thu nhấn giọng gầm gừ,
Tại sao cháu kể chuyện ta với người.
Cháu ngoan lớ ngớ ô hay,
Muỗi rừng sốt rét chích đau quá chừng.
Quảng Ba sợ bệnh lây lan,
Vội đưa gấp cháu qua bên xứ người.
Nhờ cô bác sĩ quá tài,
Khám luôn tổng quát một hơi tận tình.
Chú dòm cháu gái xáp gần,
Đổi ngay chiến thuật, tay lần vuốt ve.
Hỏi rằng cháu nói những gì,
Sau Hàm Ly biết chú thì yếu… gân.
Cháu ngoan mím miệng, cúi gần,
Để cho chú hỏi đăm lần mới khai.
Rằng là bác sĩ quá hay,
Ra chiêu khám bệnh với nhiều công phu.
Hỏi han cháu rất chi ly,
Để mà “bố trí” cũng vì chú thôi.
Chú là lãnh đạo tuyệt vời,
“Bên kia” ban lệnh cháu đây ngó chừng.
Miễn sao sức lực hào hùng,
Thì “đường Kách Mệnh” mới không chần chừ.
Được lời chú khoái đê mê,
“Bên này, bên ấy” xum xuê cờ Hồng.
Đội ơn “đồng chí anh em”,
Lại đây chú gắn “huân chương” dạt dào.
Cũng là thử thuốc xem sao,
“Chú đây, cháu đấy” ai nào “quản công”.
Trâu già thì thích cỏ non,
Cháu thì rên rẩm, chú nôn thấy bà.
Chú thì ứ, ử, ừ, ư.
Cháu cười trong bụng già nguy mất rồi.
Đằng nào bẫy cũng xập thôi,
Già nằm trong rọ của người “bên kia”.
Cấp trên “tập huấn” rành nghề,
Ta theo “phương án” ra tay thực hành.
Thực ra cái bệnh rét rừng,
Là do Hồ Lão (Hồ Học Lãm) trưởng đoàn bày ra.
Cũng là Tình Báo người nhà,
Cốt sao đạt được mục tiêu trường kỳ.
Tiên sư cái số đen xì,
Cũng vì “công tác” phài ve thằng già.
Đau lòng nước mắt ứa ra,
Già Thu lại tưởng ý a chân tình.
Sức già lực bất tòng tâm,
Cháu còn sụt sịt vì căm hận đời.
Cái ngành Hộ Lý nghiệt thay,
Vừa nuôi vừa phải chiều tay bợm già.

Ba Càng. Nov 07, 2010.

Hát Chèo: Vừa Nằm Vừa Kể - Hồi 02 / Ba càng

Anh Xù (Đại Lâm) huýt sáo đầu nguồn,
Cửa hang “Bác” đã ho khan một hồi.
Đúng theo mật khẩu chắc rồi,
Thang tre thả xuống anh Tầy leo lên.
“Bác” ra dắt khứa hỏi nhanh,
Anh Xù báo cáo thư xanh với quà.
Mở “ba lô” xám lấy ra,
Vuốt râu “bác” gật đúng là Hàm Ly.
Xong rồi tiễn khứa mau đi,
“Bác” ra ngoài lán cắm đầu đọc thơ.
Ly là bác sĩ ai bì,
Trong ngành Tình Báo của Hồ Đại Gia (Hồ Tùng Mậu).
Cô nàng chữa phổi cho ta,
Tại sao lại biết bệnh là nhược suy.
Mơ màng “Bác” nghĩ một khi,
Vội châm thuốc hút í à một hơi.
Muôn vàn cảm tạ xứ ngoài,
“bạn bè quốc tế” giúp người “anh em”.
Chăm lo cả chuyện thuốc men,
Cũng vì đại nghĩa chẳng quên diệt thù.
Hân hoan “Bác” mở quà ra,
Tái ngưòi, choáng váng sao là giống ri?
Tại sao bệnh kín nam nhi,
Mà Ly lại biết quá nguy mất rồi.
Giận đời “bác” đấm liên hồi,
Phải chăng con quái nó chơi chú già.
Tưởng rằng gái trẻ, nai tơ,
Ai ngờ nó đã vào nghề từ lâu.
Hoặc là thằng khốn Hùng trâu,
Chơi khăm làm phản theo bè Hùng Phong.
Bợm già mắc bẫy đau không,
Nghiến răng “bác” rủa lầm bầm vài câu.
E rằng mưu chước anh Tầu,
Khốn thay cũng bởi lợn lòng xổng ra.
Thừ người “Bác” ngậm mối sầu,
Nhìn hai hũ thuốc một mầu bi ai.
Lọ này (í a) “đặc sản” ấy dai,
Hũ kia tráng thận đúng loài Hải Ly.
Vừa đau vừa ức ê chề,
“bác” quơ quà giấu dưới khe bên gường.
Nằm co nghĩ ngợi liên miên,
Bỗng nghe tiếng sáo, giờ cơm đến rồi.
Nhỏm người phóng lẹ ra ngoài,
Thả thang tre xuống cho người leo lên.
Chú Xù nhậm lẹ đưa cơm,
Nín đau “Bác” hỏi cháu còn đi xa?
Xù rằng đồng chí Quảng Ba,
Cho hay dưỡng bệnh cũng qua vài tuần.
Vào hang “Bác” lại đi nằm,
Sinh tình, tức cảnh “Bác” mầm thơ suông.
“Ngổn ngang trăm mối bên lòng,
Ngủ không ngon giấc, ăn không ngon mồm”.
Í a “Bác” dính bẫy chồn í a.

Ba Càng. Nov 03, 2010.