Đảng Hồ là Đảng chết bầm, Xác ma Đảng ướp hà rầm, hôi tanh. Này em, này chị, này anh, Đánh cho nát Đảng tanh bành không tha. Nô Hồ từ dân mà ra, Quết vôi Dân Chủ đỉa già chết queo. Diều đỏ dán một ngôi sao, Bị cơn gió lộng, lộn mèo rớt ngang.
“Đảng ta” có một “Bác Hồ,” Khiến cho cả nước tô hô sự đời, Áo quần rách rưới tả tơi Thằng cu, cái hĩm đứng ngồi lộ ra “Bác Hồ” trơ mặt bợm già, Đi đâu dê đó đàn bà ớn luôn. Hồ rằng tu ở trong hang, Đêm đêm tìm hóc là chàng bợ ngay. Kể sơ tên tuổi mấy người: Tuyết Minh, Thị Lạc, ả này Lin Sam, Vợ Nga, vợ Pháp tùm lum, Vạch ra “Kách Mệnh” um tùm lá đa. Than ôi “Bác” của “Đảng ta”, “Thần đồ nó ám”, “Bác” ca đại đồng.
Yêu nhau là yêu Nô Hồ Tìm ra đường chính để về quê hương. Ta về quê cũ thênh thang, Cùng người trong nước, chứa chan ân tình. Đảng Hồ nay đã dẹp tan, Tình thương nở khắp giang sơn, mọi nhà. Em về trồng mướp trồng cà, Anh về làm ruộng, dựng nhà chung vui. Ước mơ chỉ bấy nhiêu thôi, Thanh bình, no ấm cho người dân đen. Ta mơ một phận dân hèn, Vui cùng miếng ruộng, thửa vườn của ta. Trời xanh mây nhẹ trôi qua, Diều lên trong gió, gió hòa nhạc reo.